Thứ Ba, 29 tháng 11, 2005

Nơi tôi sống

Một sân khấu khá rộng với đủ những mảnh đời, đủ những loại người, có kẻ giàu, có người nghèo, nghiện cập, cờ bạc, đề đóm, AIDS,… Bốn năm , với đủ những buồn vui theo những vở kịch của cuộc đời. Tưởng chừng trong ngần ấy thời gian, trong ngần ấy câu chuyện cũng đủ chi cóp cho mình một tâm niệm sống.

2 nhận xét:

  1. Một sân khấu khá rộng với đủ những mảnh đời, đủ những loại người, có kẻ giàu, có người nghèo, nghiện cập, cờ bạc, đề đóm, AIDS,… Bốn năm , với đủ những buồn vui theo những vở kịch của cuộc đời. Tưởng chừng trong ngần ấy thời gian, trong ngần ấy câu chuyện cũng đủ chi cóp cho mình một tâm niệm sống.

    Tôi co mình vào căn gác nhỏ trong một dãy nhà tập thể 3 tầng cũ kỹ. Cái hành lang tăm tối và heo hút đó đã chứng kiến không biết bao nhiêu tấm bi hài của những kiếp người.

    Giữa đêm, tiếng khóc chóe lên từ miệng người đàn bà đầu tóc bù xù vừa ăn một cái bạt tai của chồng. Người đàn ông có thói cờ bạc quanh năm, cộng thêm thú rượu chè, xăm mình, xăm mẩy.

    Tiếng chửi la của một kẻ giàu có đến đánh ghen nhưng lại bị xé toạc quần áo. Đôi môi đằm thắm cộng với dáng vẻ sang trọng, quyền quý không che nổi tâm địa đang cay nồng vị ớt, không ngớt phun ra những lời mà bà vẫn quen gọi là "vô văn hóa".

    Tranh nhau nước, chị em mình hất cả chậu quần áo vào người bạn hàng xóm bấy lâu vẫn thủ thỉ chuyện chồng con, chợ búa, rau rưa,... Một lão thành cách mạng chính hiệu chịu khó đi cắt vòi nước thiên hạ, đổ keo 502 vào khóa cửa nhà của mẹ con người đàn bà bỏ chồng.

    Tiếng chửi, đâu có khác tiếng chửi của Chí Phèo. Người đàn ông say nồng hơi men, chếch choáng bước từng bước giữa hành lang tăm tối, heo hút. Ông chửi, chửi đời, chửi vợ, chửi con, chửi mẹ, chửi cha, chửi tất cả những đứa nào cần phải chửi. Chửi cả con mẹ dọn vệ sinh với thân hình gầy đét không chồng con : "Con mẹ mày, sao mày không bảo thằng nào nó bơm cho ít mà béo lên". Bà lão xấp xỉ 70 tuổi bàn bạc với con dâu làm đơn cho đưa chồng đi giáo dưỡng. Đứa con gái 18 tuổi giơ hai tay ủng hộ. Ông bố gần nửa đời người mà nát vì rượu suốt ngày chỉ uống và chửi bậy làm nó xấu hổ với bạn bè.

    Thằng con trai tội nghiệt nghiện ngập cầm dao đâm mẹ và đuổi ra khỏi nhà. Người đàn bà lanh lảnh kêu giời, kêu đất rồi ti tê khóc giữa cái hành lang tăm tối. Cũng không lâu sau nó chết, chết vì SIDA. Đám hàng xóm nghèo chi góp mỗi hộ 3000 đồng để làm tang cho nó.

    Đêm, một tiếng khóc ré lên xé toạc màn đen im ỉm.Ông chồng vừa mới ra ngoài hành lang đi vệ sinh, gió độc, vào đến nhà hút xong điếu thuốc lào thì lăn vật ra chết. Tiếng khóc ai oán than vãn quãng đời còn lại với đầy rẫy những lo toan.

    Rửa ráy, bắn nước bẩn vào nhau, lại tụt quần nhau ra mà chửi. Những thằng sinh viên hau háu dựa cửa xem đàn bà cãi nhau, tiện tay xé quần, xé áo. Trộm, trộm, trộm,… một bóng đen lao vút ra khỏi cửa biến mất vào cái hành lang thăm thẳm, đen ngòm.

    Đứa con gái nõn nà trong áo hai dây và quần soọc ngắn không ngớt lời chửi đ.mẹ , đ.cha ,… thằng người yêu lắm tiền, mới cuỗm được. Góc cầu thang, một thằng nghiện vạch bụng đầy những vết xăm rồng phượng rồi giơ kim tiêm lên chọc vào mạng mỡ. Hai kẻ ăn xin dắt dúm nhau với manh chiếu rách co ro giữa một đêm mưa rét cuối năm.

    Đề hôm nay về bao nhiêu ? Bẩy giờ tối, cái phố nhỏ lại nhộn lên bởi những con số vô tình. Đ.mẹ ! đánh con năm sáu về con năm ba, thế mới đau chứ. Bà lão khan khản giọng vì hút nhiều thuốc lá đang chửi thằng con trai tốt số chạy xe ôm mà cưới những năm đời vợ. Một đám cưới rình rang karaoke khuấy động cả đêm im lìm. Ai xôi nóng lào, ai bánh mì nóng lào, ai bánh khúc lào,…


    Đêm lại trở lại yên bình, một đêm mùa đông tĩnh lặng. Không tiếng chó sủa, không tiếng mèo gào, không tiếng nhí nhéo của bầy nhâng nhâng sẵn của đi ăn đêm, không tiếng còi rú của những chiếc xe tải cỡ lớn chạy ngoài đường Nguyễn Trãi. Đêm vây bủa sự cô đơn quanh mình. Thế là sắp phải xa, xa cái tập thể cũ kỹ với những vui buồn. Quen rồi nếp sống giản dị của những công nhân lao động nghèo. Quen rồi cái nhộn nhịp nơi nhà vệ sinh lúc giờ lấy nước. Ở đó, một mảnh đời tôi để lại với những ký ức mơn man về một thời đầy sóng gió của cuộc đời. Cái hành lang tăm tối, tưởng đã có lần ngã vật ra rồi không gượng dậy nổi. Những người hành xóm đã đưa tôi đi, đã cứu sống lại một kiếp buồn để tiếp tục sống những ngày buồn kế tiếp. Rồi mai mốt, liệu nó có còn để tôi về thăm lại những ngày xưa. Giá cả leo thang, tàn dư còn sót lại của nền kinh tế bao cấp xã hội chủ nghĩa bị quơ quét rồi tống khứ bởi quy luật thị trường. Nó sẽ biến mất trong nay mai. Nhưng, trong ký ức tôi, nơi ấy là nơi tôi đã từng sống.

    Trả lờiXóa
  2. Moi ban tham khao
    Thu thuat cho blogger
    http://thuthuatchoblogger.blogspot.com
    Blog cua nhung bloggers

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com