Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2005

Nỗi buồn đêm

Mùa đông chợt đến, cái lạnh chợt ùa về trong tiềm thức rồi mơn man vào da thịt. Gió bấc nhẹ, đủ để làm đung đưa những tâm hồn ướt át nhất. Một cô bé khoanh tay, co mình vào trong ghế. Giọt café trở lên ấm áp đến lạ thường. Lúc này, sao thấy mình thèm một cốc nước ngô nóng luộc quá. Cái ý nghĩ chợt thoáng qua đầu thì lưỡi đã thè ra và liếm vào hai bờ môi khô lẻ.

1 nhận xét:

  1. Hà nội, những con đường vẫn tấp nập người qua lại. Thành phố ồn ào, nó vẫn ồn ào từ lúc mình biết về nó. Mình đã quen cái âm thanh hồn độn đó nên mỗi khi xa Hà nội thì nhớ nhung trong sự tĩnh lặng của một miền quê hay một đô thị nhỏ. Đêm, sương mờ mờ ảo ảo như muốn che lấp ánh đèn đường. Những đôi tình nhân quấn chặt lấy nhau mà lượn lờ trên phố. Một thằng bé đánh giầy thâm tím trong bộ quần áo mỏng manh đi từng bàn để gạ gẫm. Một tiếng rao xôi nóng đâu đó từ xa vọng lại. Rồi tiếng chạm nhau của những chiếc ly thủy tinh. Đêm Hà nội, buồn trong sự náo động và ồn ã của cuộc sống phố phường.

    Trở về căn gác bé nhỏ, hàng xóm đã chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng. Và đôi khi, đánh vào sự im ắng của đêm là tiếng còi rú từ một chiến xe vận tải lớn chạy qua đường. Windows welcome bằng tiếng nhạc đã quen hai màng nhĩ. Giọng hát Ánh Tuyết déo dắt vang lên. Mấy con muỗi vo ve phá tan cái không gian tĩnh mịch đang vây bủa quanh mình. Lại bắt đầu viết, viết như chưa từng được viết, gõ như chưa từng được gõ, những dòng code cứ nối tiếp nhau chạy dài một cách vô thức. Một ngọn gió vi vu bên cửa sổ như muốn rủ rê cặp mắt đang chực chờ rụp xuống. Rồi mở Writer viết một bài cho blog trước khi đi ngủ. Biết viết gì khi trong tiềm thức đã trống rỗng và ý thức trở lên vô cảm đến lạnh lùng.

    Bóng đè, tập truyện ngắn mới có được trong tay. Đọc mới cảm nhận được cái dục tính của người đàn bà lớn đến mới nào. Tưởng như, sự dâm đãng bị kìm nén bởi Công - Dung – Ngôn - Hạnh chỉ trực chờ giải thoát để vùng lên mà đĩ thõa. Vẫn là lối viết tự vấn, Bóng đè là sự khát khao, nỗi niềm được tạo dựng bởi bản năng vốn có của người đàn bà. Đỗ Hoàng Diệu đã mở cho mình lối đi riêng mà thực ra lại là chung. Chung bởi một dòng văn chương đang phá vỡ những cấm kị, những kiêng rè của văn hóa phương Đông. Vi Thùy Linh, Nguyễn Huy Thiệp, … những nhà thơ, nhà văn điển hình của trào lưu ấy. Mặc dù Bóng đè tập trung miêu tả vào dục tính và sự khát khao tình dục nhưng các truyện ngắn lại không hề mang màu sắc khiêu dâm. Đó là tiếng nói nữ quyền khi mà trách nhiệm, nghĩa vụ và những lý lẽ gia trưởng cứ bó buộc họ. Nhìn chị, cái ấn tượng đầu tiên của tôi đó là đôi mắt. Đôi mắt của chị có sự sắn bén nữ tính, có sự chua ngoa, đanh đá lại có vẻ láu cá. Tuy nhiên, những dòng chị viết lại không hề láu cá chút nào. Chị đã dùng chính ngòi bút của mình đâm thủng thêm một lỗ rách vào tấm lưới bó buộc người phụ nữ mà Khổng Tử đã trùm lên từ ngàn năm trước.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com