Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2005

Diu bông úa

Chị đi lấy chồng từ cái độ
Em hãy còn không mặc quần
Bưởi mấy mùa hoa rụng xuống chân
Tóc còn xanh lắm mà xuân lỡ tàn

1 nhận xét:

  1. Chị đi lấy chồng từ cái độ
    Em hãy còn không mặc quần
    Bưởi mấy mùa hoa rụng xuống chân
    Tóc còn xanh lắm mà xuân lỡ tàn

    Ngày vu quy chẳng có nắng vàng
    Trời che kín một màu tang tóc
    Em ra đầu ngõ nhìn chị khóc
    Mẹ thương đời con gái lấy chồng xa

    Đầu mẹ lốm đốm tuổi già
    Cũng là lúc lá diu bông tàn úa
    Chị trở về cái xuân còn một nửa
    Tuổi hăm mươi mà đã góa bụa rồi

    Hai hàng nước mắt mẹ rơi
    Vì thương con gái một đời hẩm hiu

    Rồi em cũng lớn, em cũng yêu
    Mười bảy tuổi, dập dìu đò sang
    Diu bông nay đã ngả màu vàng
    Chị thay mẹ tiễn em sang nhà chồng

    Cũng là em, phận má hồng
    Cho nên chị đã thức cùng bảo ban:
    “Làm dâu nhiều chuyện trái ngang
    Thương chồng mà gắng mọi đàng đều êm”

    Mấy mùa nhớ, mấy mùa quên
    Mấy mùa hoa bưởi rụng bên thềm cùng mưa
    Bìm bìm kín rậu rồi bìm bìm thưa
    Và chị đã chửa khi chưa có chồng

    Cũng đành một phận má hồng
    Mụn con cho đỡ tủi lòng mà thôi
    Lá diu bông úa lại tươi
    Đời chị tưởng đã lụi rồi lại xanh

    Khúc đời quẩn quanh
    Cơm canh em cũng ngọt lành gì đâu
    Một bề con cái, phận làm dâu
    Thôi đành tay bế bồng nhau mà về

    Một tiếng chim kêu giữa đêm khuya
    Chị ôm em khóc đầm đìa vì thương
    Nợ duyên đứt gánh giữa đường
    Diu bông úa dắt đầu giường làm chi

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com