Thứ Tư, 7 tháng 9, 2005

Tím một nỗi buồn

Những mùa hè đến rồi đi mang theo phảng phất một nỗi buồn. Có lẽ đó là nỗi buồn của mùa thi. Với tôi mùa hạ bao giờ cũng trầm lắng, sâu thẳm chứ không ồn ã như tiếng ve.

Nắng không nhuộm cánh bằng lăng vàng chóe
Mà tím buồn cả đôi mắt em tôi
Những mùa thi cứ lặng lẽ đi rồi
Em cũng vội từ giảng đường thưa thớt

2 nhận xét:

  1. Nắng không nhuộm cánh bằng lăng vàng chóe
    Mà tím buồn cả đôi mắt em tôi
    Những mùa thi cứ lặng lẽ đi rồi
    Em cũng vội từ giảng đường thưa thớt

    Cơn mưa hạ đến và đi bất chợt
    Gió ngọt ngào ve vuốt những bờ môi
    Kí ức buồn từ tận cõi xa xôi
    Ôm ấp mãi một kiếp đời tẻ nhạt

    Em đứng đây nhìn tiếng mùa vọng hát
    Nước thời gian chảy nhẹ dưới bàn chân
    Mùa đi qua không biết đã bao lần
    Nhưng nỗi nhớ thì vẫn còn ở lại

    Tôi yêu em một tình yêu vụng dại
    Em yêu người trong khắc khoải chờ mong
    Tuổi thơ đi với những cánh phượng hồng
    Tôi theo em vào giảng đường đại học.

    Tình yêu buồn đã nhuốm màu tang tóc
    Mưa cuốn rồi lăn lóc những màu hoa
    Và thế là mùa lặng lẽ đi qua
    Chỉ còn tôi đứng lại tìm dĩ vãng.

    Trả lờiXóa
  2. Hello. Còn nhớ mình không. Lâu lâu không gặp không ngờ ông có cái phần mềm hay thế.
    Mà bây giờ vẫn còn là đời buồn à.
    Thân
    ------------------------------
    Tuyển ĐHBK
    Nick: itbachkhoa
    email: doanvantuyen@gmail.com
    Homepage: http://doantuyen.kysutainang.org
    http://connekgroup.net

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com