Thứ Hai, 19 tháng 9, 2005

Hai bà cháu ăn xin

Và chiến tranh còn lại đến bao giờ?
Ba mươi năm là mấy đời đau khổ.
Tội tình chi những con người xứ sở,
Đã lầm than mà bám trụ đất nghèo
.

2 nhận xét:

  1. Mẹ nó bỏ đi lấy chồng Trung quốc
    Bố không về từ trận bão năm xưa
    Nhà chỉ có một thân già gầy guộc
    Còn lưng mà che chở đứa con thơ.

    Mới năm ngoái lũ về quê càn quét
    Không cửa nhà bà cháu dắt nhau đi
    Đất Hà thành co mình trong gió rét
    Cả bữa nay lê lết chẳng được gì .

    Bà nó kể cũng một thời tải đạn
    Dãy Trường Sơn sương gió thấm gì đâu
    Mắt lệ tuôn rồi nhìn cháu xoa đầu
    Nó sinh ra mà đã thành què quặt.

    Đất miền Trung khô cằn , nắng gắt
    Rồi cũng no , cũng đói qua ngày
    Bố nó đi mà xác cũng chẳng hay
    Mẹ nó bỏ sang tàu năm sau đó .

    Đời tôi nhiễm da cam , da đỏ
    Mà sao trời hại đứa cháu thơ.
    Đêm im lìm, một tiếng nấc trong mưa,
    Bà nó gạt đôi dòng nước mắt.

    Nó run rẩy rồi rướn người co quắp.
    Miệng nhoẻn cười , khờ khạo giữa cơn mơ.
    Ôi tình mẹ từ mịt mờ phương bắc
    Sao lạnh lùng ôm ấp bóng con thơ.

    Và chiến tranh còn lại đến bao giờ?
    Ba mươi năm là mấy đời đau khổ.
    Tội tình chi những con người xứ sở,
    Đã lầm than mà bám trụ đất nghèo.

    Trả lờiXóa
  2. Cảm động quá! Đọc bài thơ của anh em rùng mình mấy lần.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com